Trang chủ » Phân tích bài thơ Ánh Trăng của Nguyên Duy

Phân tích bài thơ Ánh Trăng của Nguyên Duy

(Ngày đăng: 14-12-2014 05:05:11)
icon facebook   icon google plus  
Đề bài: Phân tích bài thơ Ánh Trăng của Nguyên Duy là một bài thơ nói về những quá khú mà con người ta lẵng quên, khi có một cái mới khác lạ. Nhưng tình cảm của người bạn tri kỷ đó thì không bao giờ quên ngay cả trong tiềm thức.

Bài thơ Ánh Trăng được ra đời trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Hình ảnh ánh trăng là hình ảnh vô cũng giản dị, giần gủi với con người. Đặc biệt là những người lính từng sống trong rừng. Đó là những tâm hồn sống lạc quan yêu đời, yêu thiên nhiên. Và cái lãng quên người bạn trong tiềm thức của chính tác giả.

Mở đầu bài thơ, tác giả đã gợi ra một khoảng không gian, thời gian vô tận. Nhấm chìm hình ảnh quen thuộc đó là vầng trăng trong ký ức tuổi thơ của tác giả.

Hồi nhỏ sống với đồng

với sông rồi với biển

hồi chiến tranh ở rừng

vầng trăng thành tri kỷ

Cách sữ dụng hình ảnh và cách gieo vần đã vẽ lên trong ký ức của chính tác giả một bức tranh muôn màu, sống động, Bên cạnh đó là những hình ảnh gắn liền với tuổi thơ với cuộc đời. Đó chính là người bạn tri kỷ ánh trăng đã hiện lên.

Ở khổ thơ tiếp theo, tác giả lại gợi lên một thời chiến tranh một thời sống với chính người bạn tri kỷ đó. Với những năm tháng gắng bó trong thiên nhiên trong cái tình nghĩa như là anh em ruột thịt đó.

Trần trụi với thiên nhiên

hồn nhiên như cây cỏ

ngỡ không bao giờ quên

cái vầng trăng tình nghĩa

Thế rồi trôi qua một khoảng thời gian, con người lại về với lối sống khác, đầy đủ hơn, trong cái ánh điện cửa gương, con người đã quên đi người bạn tri kỷ mà luôn gắng bó sát cách với mình trong những năm tháng cực khổ. Phải chăng tác giả là người vô tâm lãng quên đi. Hay là mọt lý do nào khác.

Từ hồi về thành phố

quen ánh điện cửa gương

vầng trăng đi qua ngõ

như người dưng qua đường

Không phải như vậy, bởi vì trong cuộc sống khác, hoàn cảnh khác con người sẽ bị vật chất nhấm chìm trong cái vô thức. Nhưng một ngày nào đó con người sẽ nhận ra người bạn tri kỷ của mình sẽ không bao giờ quên mình mà gợi lại cho mình những kỷ niệm khó phai mờ hơn.

Thình lình đèn điện tắt

phòng buyn-đinh tối om

vội bật tung cửa sổ

đột ngột vầng trăng tròn

Khi caí vật chất bị nhấm chìm lúc đó con người sẽ nhận ra người bạn tri kỷ và những kỷ niệm ấy lại ùa về trong tiềm thức của chính tác giả. Khi đó con người sẽ nhận ra được những gì quý giá của những người bạn tri kỷ củ mình.

Ngửa mặt lên nhìn mặt

có cái gì rưng rưng

như là đồng là bể

như là sông là rừng

Phải chăng ánh trăng giù lòng vị tha, khoan dung đến thế? Có lẽ với ánh trăng nó luôn sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm mà con người muốn sám hối chăng. Một lần nữa, tác giả lại gợi lên những hình ảnh quen thuộc lại về trong ký ức ấy. Đó là một bức tranh thiên nhiên muôn màu sắc mà con người cảm nhận được một cách chân thành và sâu sắc.  

Trăng cứ tròn vành vạnh

kể chi người vô tình

ánh trăng im phăng phắc

đủ cho ta giật mình

Ở khổ thơ cuối này, tác giả đưa ánh trăng lên để là tấm guông soi sáng, tạo nên ấn tượng mạnh đối với tâm trí của tác giả. Phần nữa tác giả cũng muốn nhắc cho con người biết không nên quên những cái gì đã gắng bó sâu sắc với mình.

Qua bài này, tác giả muốn nhắn gởi cho chúng ta phải biết quý giá những kí ức không nên lãng quên nó đi. Và hãy luôn trâ trọng nâng niu nó.